Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2009

Hành khách đặc biệt

Đấy là từ ông dùng để gọi Ỉn. Ơ sân bay, ngoài người lớn thì cũng có trẻ con, có những bạn như Ỉn. Có điều hôm qua, ông không thấy khách trẻ con nào như Ỉn nên ông gọi là "hành khách đặc biệt". Thực ra ông thấy cũng có một vài trẻ em, nhưng chúng không chạy khắp nơi như Ỉn. Một mình Ỉn chạy hết nơi nọ đến nơi kia làm mẹ và bà theo đứt hơi. Sàn nhà ga sân bay thì trơn. Ỉn coi thường và thế là Ỉn "giơ tay với thử trời cao thấp. Xoạc cẳng đo xem đất ngắn dài" 2 lần. Một là nghiêng, một làn ngửa. Lần thứ hai Ỉn khóc to lắm. Ỉn còn yêu cầu ông bế đi khắp nơi, chỗ nào đông người làm thủ tục Ỉn cũng đòi lao vào "kiểm tra họ". Nhưng vì Ỉn không mặc quần áo nghiệp vụ nên ông bảo Ỉn thôi. Ỉn cũng đồng ỹ với ông. Ỉn còn đấm thử xem kính của cầu thang máy sân bay Nội bài có cứng không. Ỉn đấm ba quả nhưng kính không vỡ. Ỉn tự nhủ : "Kính cứng thật".
Ỉn đi rồi, ở nhà ông, bà thấy hẫng hụt thế nào ấy. Hôm nay thức dậy thấy nhà trống vắng quá, không còn tiếng cười của Ỉn nữa rồi. Bà lại mong ngày Ỉn về. Ông bảo mấy cái khăn xô của Ỉn chắc không dùng nữa thì bà bảo gấp cất khi Ỉn về Ỉn sẽ dùng. Bà quên là khi nào Ỉn về thì Ỉn cũng đã lớn lắm rồi ai Ỉn dùng khăn mặt bằng vải xô nữa Ỉn nhỉ.

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2009

Mở van ngôn ngữ, từ nay Ỉn là người lớn

12 tháng Ỉn đã biết nói rồi. Bằng chứng là khi ông bảo "lên đi" thì Ỉn nhắc lại được ngay. Tuy nhiên Ỉn vẫn "đóng van" ngôn ngữ, thỉnh thoảng Ỉn mới nói một đôi lời cho bà đỡ lo. Đến lúc này Ỉn thấy phải giao tiếp thôi nên Ỉn quyết định "mở van". Điều đó làm bà ngạc nhiên nhất. Ai bảo Ỉn xấu Ỉn cãi lại là Ỉn xinh, đến giờ mà bà chưa chuẩn bị cháo thì Ỉn không khóc, hoặc mút tay như trước nữa mà Ỉn nhắc "ăn đi". Thế là bà khen Ỉn ngoan và bà sung sướng vì Ỉn biết trình bày nguyện vọng.
Ông dạy Ỉn tiếng pháp để sang Thụy sỹ Ỉn đỡ bỡ ngỡ, Ỉn hiểu hết. Ỉn còn nói được nữa nhé. Ông bảo "la tête" là Ỉn nhắc lại ngay. Ông phấn khởi lắm.
Bây giờ Ỉn leo được cầu thang một mình rồi nhé, không phải nhờ ông hay bà dắt tay như trước nữa đâu. Ỉn còn leo được cầu thang ngoài bậc cao hơn cầu thang trong nhà nữa cơ. Đối với Ỉn những việc đó chẳng có gì khó khăn cả. Tối hôm qua, cả nhà mời chú Đức đi ăn. Khi về Ỉn tự đi từ trong nhà hàng ra phố như ông, bà, mẹ và chú Đức đấy, đi song song, không cần ai dắt. Ỉn liếc mắt nhìn thấy niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt ông. Ỉn cũng rất vui vì đã làm cho cả nhà hài lòng nhưng Ỉn giữ kín trong lòng.

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2009

Cô làm vườn là Ỉn xinh

Theo bà xuống sân chơi Ỉn đã xới đất chăm cho luống hành của. Ỉn làm trông rất nghệ, nhìn cứ như người làm vườn thực thụ. Từ đó Ỉn rất chăm làm vườn. Tuy nhiên Ỉn càng chăm luống hành thì luống hành càng tan nát vì sau khi xới đất bao giờ Ỉn cũng vặt lá hành.
Cô công nhân làm vườn Ỉn học tiếng rất nhanh. Ông dạy 3 lần câu Ỉn xinh là Ỉn nói ngay Ỉn xinh. Hôm qua suốt buổi tối Ỉn luôn Ỉn xinh. Điều đáng khen là sau đó bà hỏi :"Ỉn xinh hay Ỉn xấu ?" thì Ỉn vẫn biết trả lời là Ỉn xinh.
Ỉn biết rất nhiều nhưng nói rất ít. Thậm chí bây giờ Ỉn còn hiểu tiếng pháp nữa rồi nhé. Ông dạy Ỉn "ton pied" ngay sau đó ông hỏi "Oủ est ton pied ?" Ỉn giơ chân lên ngay. Ông lại dạy "la main" và ông hỏi "Où est ta main ? " Ỉn chì tay cho ông ngay.
Ông bảo : Ỉn là cô làm vườn thông minh.

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2009

Ỉn và xe bập bênh

trước tết, ông, bà mua cho Ỉn một xe bập bênh hình con hổ để Ỉn giải trí trong ngày tết. Lúc đậu Ỉn còn sợ (Ỉn là người rất cẩn thận, khi làm việc gì lạ Ỉn luôn đòi ông hoặc bà làm trước rồi Ỉn mới làm. Ông phải ngồi đu vài lần rồi Ỉn mới chịu ngồi bập bênh trên con hổ. Nay thì Ỉn chơi bập bên rất thiện nghệ. Mỗi lần ngồi lên (Ỉn còn phải nhờ ông hỗ trợ để bước chân qua) khi nghe ông hô: hai chân vào vị trí là Ỉn lập tức đặt hai chân vào chỗ. Sau đó ông hát bài : " Con gà sấp ngửa, con ngựa chạy thi, con Ỉn dù dì, đi đâu mà vội" là Ỉn bập bênh rất đều và dẻo. Ỉn con ngồi ngang hai chân cùng một bên rồi bập bênh.
Làm như vậy vì Ỉn thích làm người lớn rồi. Ỉn còn mang cả giày cả ủng lên giường ông bà rồi tay nắm lấy chân đút bàn chân vào tự đi giày. Ỉn làm thể vì mỗi khi ông hay bà đi giày cho Ỉn cũng làm giống hệt. Làm mãi Ỉn quen và bắt chước làm theo. Có điều giày chân phải thì Ỉn đi cho chân trái nên chưa lần nào thành công, nhưng ông rất phấn khởi vì thấy Ỉn rất nhanh nhẹn.
"Ông không hiểu chứ Ỉn còn làm được hơn thế" Ỉn nói.

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2009

Ỉn và tết cổ truyền

Ỉn ăn tết cùng ông, bà và mẹ. Ỉn rất thích ăn bánh chưng. Mỗi bữa Ỉn có thể hoàn thành một khẩu bánh tét. Ỉn cũng thích ăn giò đậu xanh, một đặc sản của quê bà ngoại. Ỉn có thể xử lý mấy miếng liền. Mấy ngày tết Ỉn đành chấp nhận ăn uống không theo lịch vì cũng còn đi thăm viếng nhà nọ nhà kia. Tuy nhiên cả nhà có cảm giác Ỉn béo ra vì má hơi phính ra một ít. Chỉ là cảm giác vì mấy ngày tết trời khá rét nên không cân được thử xem có đúng là tết Ỉn "tăng trọng" không.

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2009

Đa gi năng

Ca sỹ In vửa mới học chơi đàn (mẹ mua cho). Từ vài ngày nay Ỉn vừa chơi đàn vừa nhảy như các nghệ sỹ đã thành danh trên sàn diễn nổi tiếng trong nước và trên thế giới. Ỉn chơi đàn hai tay, nhún nhảy theo nhịp và ánh mắt giao lưu với khán giả (ông) rất trìu mến. Ngày 29 tết, sau công việc gói bánh chưng rất vất vả buổi biểu diễn của Ỉn đã làm tiêu tan sự mệt mỏi trên từng khuôn mặt. Nhìn thấy vẻ mặt mãn nguyện của ông Ỉn nhẹ nhàng kết thúc bản nhạc (đã được nhà sản xuât đàn ghi sẵn), và vui vẻ bước ra tập thể dục để giữ gìn sức khỏe còn biểu diễn lâu dài. Rất tiếc là ông chưa khởi động được stick duo pro vừa mới mua để ghi hình buổi biểu diễn của Ỉn.
Ỉn tập thể dục: để giữ gìn sứch khỏe nhằm phục vụ khán giả (người nhà) lâu dài Ỉn bảo ông dạy Ỉn tập thể dục. Mấy động tác cơ bản, Ỉn chỉ bỏ ra vài chục dây là học được ngay. Ông hô và làm mẫu Ỉn làm theo rất nhanh. Suốt ngày Ỉn tập thể dục với ông. Khi Ỉn định quấy bà hay mẹ ông gọi ra tập thể dục là Ỉn bỏ ý định quấy ngay. Có thể gọi đó là "tính cách Ỉn": rất say sưa với cái mới.
Ỉn cáu: hôm qua là lần đầu tiên Ỉn cáu. Bà bón cơm cho Ỉn, Ỉn đã ăn đủ rồi mà bà vẫn cứ ép ăn mãi (vì bà muốn Ỉn chóng lớn hơn) thế là mặt Ỉn đanh lại, hai chân đạp rơi tất cả các thứ trên bàn (bất kể là thứ gì). Ông thấy thế hoảng quá "trốn xuống dưới bàn tránh bị sát thương". Bà cũng không dám ép nữa. Thế là Ỉn cười đắc thắng, rồi Ỉn lại cười với ông, bà và lại chơi đá bóng với ông.

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2009

Ỉn sạch

Mẹ hay bảo Ỉn bẩn vì vớ được cái gì Ỉn cũng cho vào miệng mút. Ông thì bảo Ỉn sạch. Này nhé: bây giờ ăn xong là Ỉn tự lau mồm cho sạch. Hơn thế nữa Ỉn còn biết đeo khăn ăn để tránh thức ăn làm bẩn quần áo. Tối hôm qua (18 tháng 1 năm 2009) Ỉn đeo khăn đeo khăn ăn nhưng cứ đeo xong thì khăn lại rơi vì Ỉn không làm sao buộc được khăn mà chỉ lấy cằm giữ khăn vỉ vậy khi ngửng mặt lên là khăn lại rơi. Tuy nhiên mỗi lần đeo được khăn là Ỉn lại tự khen mình một tràng pháo tay, ông nghe cũng vỗ tay với Ỉn, Ỉn cười toe toét rất tươi.