Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Ỉn đi nghỉ Easter (1)

Năm nay Ỉn được đi nghỉ easter 4 ngày ở vùng Alsace của Pháp. Đây là vùng du lịch nổi tiếng với rượu vang và những món ăn ngon. Lần này Ỉn đi cùng gia đình bạn Joao.
Khởi hành trên tàu:



Ăn trưa cùng bạn Joao:



Món entrer:


Tschuss!





Cucu!



Thêm một bạn nữa này:

Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

Về chuyện chải đầu của Ỉn

Vừa rồi, ông xem "phim" Ỉn chải đầu. Rồi mấy ngày vừa qua, ông nhớ lại là Ỉn đã học chải đầu hồi mới được mười mấy tháng tuổi (ông nhớ không chính xác nhưng khoảng 17 hay 18 tháng gì đó). Lúc đó Ỉn thấy bà chải đầu, Ỉn cũng đòi lược để chải nhưng Ỉn cầm ngược lược. Nếu so với hồi đó Ỉn đã có nhiều tiến bộ theo thời gian. Bây giờ Ỉn cầm lược đúng chiều nhưng lại chải lung tung. Chắc ít tháng nữa, Ỉn se chải được đầu thôi. Ông luôn tin thế.
Phần hai là nói về Ỉn trong lòng bà. Chuyện là thế này: hôm qua ông tìm một cái bát để đựng bã chè sau đó đem bón cho cây mai. Ông tìm trong chạn thấy cái bát nhựa hồi ở Việt nam Ỉn vẫn dùng để ăn cơm. Ông nghĩ bây giời Ỉn đi rồi, mai kia về thì Ỉn lớn rồi, không phải dùng bát nhựa nữa nên ông định lấy dùng (vả lại sau đó rửa sạch vẫn dùng tốt) thế là bà chạy vội ra không cho ông lấy. Bà bảo : "đấy là bát của Ỉn, để đó mai kia về Ỉn dùng". Bà lấy một cái bát sứ khác đưa cho ông (về mặt giá trị bát sứ hơn bát nhực nhưng vì bát nhựa này là bát Ỉn đã từng dùng). Thế mới thấy Ỉn quan trọng biết nhường nào.

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

Ông "góp ý" với Ỉn

Thấy maman bảo bây giờ Ỉn biết làm nhiều thứ rồi trong đó ông chú ý chuyện Ỉn biết trang điểm (bôi son), ông "góp ý" với Ỉn như sau: vốn đôi môi của Ỉn đã đẹp hơn người khác bôi son rồi nên Ỉn cũng chẳng cần phải trang điểm nữa kẻo không thì lại xinh quá đấy cháu ạ. Ỉn phải biết rằng Ỉn có một làn da và một cặp môi tuyệt đẹp. Bà nói đùa là sau này Ỉn tiết kiệm được tiền mua mỹ phẩm. (Khi nào lớn lên Ỉn nhở maman dịch đoạn này cho nghe nhé).
Hôm nay ông và bà xem phim Ỉn chải đầu. Ông thấy Ỉn càng chải thì tóc càng rối. Tuy nhiên, cũng phải từ đó mà tiến bộ Ỉn nhỉ.

Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2010

Chải đầu

Ỉn bắt đầu biết điệu rồi nhé: buổi sáng đánh răng xong là phải bôi môi (sáp nẻ), rồi tự chải đầu nữa:

Khảng khái

Ông đọc bài maman viết về chuyện Ỉn ăn rôi. Ông tán thành thái độ của Ỉn vì Ỉn rất khảng khái. Đã nói rồi là làm. Và ông rất phấn khởi là cuối cùng Ỉn cũng đã ăn hết bát cơm. Phải hành động như thế để giữ sứch khỏe. Ông hoan hô Ỉn.

Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2010

Ỉn chán ăn và "há miệng mắc quai"

Buổi tối đi nhà trẻ về, Ỉn có vẻ mệt nên không chịu tự xúc cơm ăn. Mẹ dỗ thế nào Ỉn cũng không chịu ăn.

Papi xúc cho Ỉn ăn thì Ỉn không chịu, lại quay sang đòi "mẹ bón, mẹ bón". Chắc Ỉn vẫn bực papi lúc tối phạt Ỉn đứng trong phòng một mình. Thế là papi đưa luôn thìa cho mẹ để mẹ bón. Ỉn đành phải ăn vì đã trót nói ra mất rồi, chẳng lẽ lại không ăn? Nhưng hễ mẹ xúc đến thìa tiếp theo thì Ỉn lại nhõng nhẽo không chịu ăn. Papi lại phải xúc cho Ỉn để Ỉn "mẹ bón, mẹ bón".

Cứ như thế cuối cùng Ỉn cũng ăn hết bát cơm chỉ vì bực papi.

Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010

"Công chúa" hóm

Ông bận nên gói mấy ý nghĩ vào đây.
Thứ nhất là xem ảnh Ỉn mặc áo "công chúa" trông Ỉn ra công chúa ra phết đấy Ỉn ạ. Có một nốt trầm là Ỉn hơi buồn.
Rồi lại xem thấy Ỉn hóm. 3 ảnh đầu, Ỉn hóm thật. Ông xem xong tự hỏi hồi nhỏ ông có được như Ỉn không. Tất nhiên là không có câu trả lời. Câu hỏi thứ hai là hồi nhỏ maman va dì Mai có hóm như Ỉn không ? Cũng không trả lời được vi hồi đó ông bà nghèo không có tiền mua máy ảnh để ghi lại được những kỷ niệm như Ỉn bây giờ.
Ông không hiểu đó có phải là nét tính cách của Ỉn hay không. Thật tiếc là ông không có chút kiến thức nào về tâm lý để có thể có một kết luận nào đó.
Ảnh thứ tư thì Ỉn có vẻ nghiêm nghị. Không hiểu Ỉn đang nhìn gì. Đến ảnh thứ năm thì Ỉn mếu. Lại tủi thân chăng. Ai làm gì mà Ỉn mếu. Nhớ sau này lớn lên trả lời ông nhé.
Đến ảnh Ỉn sành điệu thì thật là sành điệu. Cái cách thọc hai tay vào quần trông "điệu chảy nước" như ở Việt nam người ta hay nói.