Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

"Thử và sai"

Bây giờ Ỉn đã tự làm được rất nhiều việc rồi nhé: mặc quần áo này, đi tất này, bỏ mũ, cởi giầy,... Bình thường việc gì khó quá, thử 2 lần không được là Ỉn bỏ không làm nữa, nhờ papa hoặc mẹ làm hộ.
Hôm nay như thường lệ Ỉn tự mặc quần nhưng ống quần nhỏ quá Ỉn xỏ chân phải 3 lần mà vẫn không vào đúng được ống chân bên phải. Lần này Ỉn không bỏ cuộc mà lại quay sang thử xỏ chân trái trước. Thành công. Thế là từ giờ Ỉn đã biết sử dụng phương pháp thử và sai để giải quyết vấn đề rồi!

Papi góp ý

Papi (ông), sau hai lần thấy Ỉn tủi thân khóc, nghĩ mãi cuối cùng nghĩ ra điều sau đây, viết ra đây để papa va maman tham khảo nếu thấy đúng thì làm cách khác cho cháu ông đỡ buồn:
Lần thứ nhất, papa không tính cho Ỉn một thìa vì Ỉn xúc vơi quá. Papa bảo:"thìa này không tính." Ỉn nhìn nhưng chưa có thái độ gì rõ ràng lắm. Tuy nhiên papa biết là Ỉn không vui. Vi vậy papa an ủi Ỉn. Sau lời an ủi của papa thì Ỉn bắt đầu mếu.
Lần thứ hai, Ỉn gấp xong hai ống tay áo (phải nói là Ỉn rất khéo tay: biết vuốt cho thẳng rồi mới gấp, mà gấp rất đúng nguyên tắc) sau đó nhẽ ra phải gấp thành hai hoặc ba lần thì Ỉn cuộn áo lại. Hành động đó làm maman buồn cười. Ỉn hơi ngơ ngác trước cái cười của maman và papa. Chắc Ỉn cũng không hài lòng. Sau đó maman động viên Ỉn, vuốt ve Ỉn thì Ỉn bắt đầu mếu máo.
Như vậy giả thiết của papi là: nếu không có tiếp động tác an ủi, động viên tiếp theo thi Ỉn đã không khóc. Ông nghiệm thấy điều này ở những hoàn cảnh khác của một vài người bên quê Hà tĩnh. Do vậy theo ông là cứ tảng lờ đi thì Ỉn sẽ không tủi thân. Chưa biết đúng sai thế nào, nhưng vì thiếu tứ để viết blog cho Ỉn, hơn nữa cũng là góp một ý nghĩ may ra lần sau, các lần sau Ỉn đỡ tủi thân nên ông cứ viết ra đây.

Thứ Năm, 4 tháng 3, 2010

Ông "ghen" với Ỉn

Từ ngày Ỉn ra đời trong tim bà hình như chỉ có Ỉn thôi. Cái làm bất cứ việc gì, ăn bất cứ món gì, có bất cứ sự kiện gì bà cũng nghĩ đế Ỉn. Trưa nay chẳng hạn, khi ăn miếng cá thu rất ngon, bà liền nói:"gía có Ỉn ở nhà thì chắc Ỉn thích lắm nhỉ. Ông nghe nói thế thì ông "tức lắm" nhưng cũng đồng ý với bà. Từ hai tuần nay lúc nào bà cũng chỉ nói Ỉn khổ phải đi nhà trẻ rồi bị ho, bị sốt (theo maman nói). Lúc nào bà cũng nhắc chuyệnn nếu Ỉn ở Việt nam thì có thể có "ô xin" chăm sóc như con những gia đình trẻ khác. Nghe thế thì ông lại can ngay, không để Ỉn ở Việt nam (mặc dù thấy maman nói ông cũng rất thường Ỉn) vì Ỉn sẽ chịu nhiều thiệt thòi hơn. Ông nghĩ chỉ một thời gian ngắn thôi rồi Ỉn lại quen và mọi việc lại tốt đẹp. Hơn nữa ở bên đó Ỉn còn được papa và maman cho đi chơi những chỗ vừa đẹp, vừa sạch mà ở Việt nam "có thắp đuốc đi tìm cả năm cũng chả thấy". "Nhưng chừng nào thì bà bớt nhắc đến Ỉn trước mặt ông" thì ông cũng không biết nữa. Mà thế cũng tốt Ỉn nhỉ. Vị trí cháu đầu của Ỉn chắc cũng lắm người mơ. Ông cũng mừng cho Ỉn đấy.

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2010

Ô xin tý hon

Ông vừa đọc được bài báo sau đây, ông gửi cho Ỉn xem nhe.

"Ô xin" tý hon
Ô xin là tên của một nhân vật nữ trong một bộ phim Nhật bản. Cô gái có tên Ô xin làm nghề giúp việc cho một gia đình (tiếng pháp người ta gọi là: femme de ménage). Điều đặc biệt là cô gái mà chúng tôi nói trong bài báo này mới chỉ hơn hai tuổi (hai tuổi năm tháng). Cô là con gái một cặp vợ chồng trẻ người Việt sống ở Zuritch Thụy sỹ. Sau một vài lần quan sát mẹ làm, cô đã có thể gấp quần áo cho cả gia đình. Chẳng những thế, cô còn biết để riêng quần áo từng người trong gia đình vào chỗ quy định. Cô làm công việc một cách nhiệt tình, chăm chỉ, đầy tinh thần tự nguyện. Mỗi khi xong việc cô tỏ ra rất sung sướng vì đã giúp được bố, mẹ.
Tuy nhiên, bố, mẹ cố phải chú ý: nếu có lúc nào đó, cô có một động tác vụng về đến buồn cười thì không được cười vì cô rất nhạy cảm, hay tủi thân.
Dù sao đi nữa, mới hơn hai tuổi mà đã làm được công việc của một "ô xin" thì cũng đáng khen ngợi. Bố cô bé đã gửi hình ảnh của cô làm việc lên blog riêng của cô. Ông (papie), và bà (mamie) ngoại của cô xem xong tỏ ra rất hạnh phúc.
trích bài của tác giả Hài lòng, báo GIA ĐÌNH RIÊNG

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

Gấp quần áo hộ mẹ

Sau vài lần quan sát mẹ làm, Ỉn hôm nay bắt đầu biết gấp quần áo cho mẹ. Ỉn gấp rất khéo và gọn nhé, gấp xong Ỉn còn biết xếp quần ra một nơi, áo ra một nơi, quần áo của mỗi người thì lại xếp riêng vào một đống. Papa chạy vào lấy camera ra quay thì lại bị hết pin, lấy máy ảnh cũng hết pin luôn, đành phải quay bằng webcam nên chất lượng hơi kém.



Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010

Tủi thân, một nét tính cách có ảnh hưởng Hà tĩnh

Khi xem Ỉn ở nhà với papa thấy Ỉn tủi thân khi papa bảo Ỉn còn thiếu một thìa nữa mới được 3 thìa ông bảo bà:"Hay tủi thân là một nét tính cách có lẽ theo gien Hà tĩnh." Có một điều chắc chắn là ông không thấy cá tính này từ bên ngoại mẹ Ỉn. Ông nghĩ phía papa cũng không có nét này (đây chỉ là giả thiết của ông vi ông không có điều kiện hiểu sâu bên nội Ỉn). Có điều là Ỉn hơi quá nhạy cảm. Cũng có thể vì Ỉn còn nhỏ. Dù giả thiết của ông có sai đi nữa thì ông thấy đây là một nét tính cách xuất hiện sau khi Ỉn được hai tuổi. Một cá tính như vậy thì Ỉn là người sống nội tâm. Ỉn sẽ sâu sắc, hay tự chiêm nghiệm bản thân. Ông cho rằng cá tính ấy la tốt cho sự phát triển về sau của bản thân Ỉn.

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Ỉn về VN

Vừa rồi Ỉn được về VN chơi nhân dịp Nôel. Ỉn ở sân bay Zurich để chuẩn bị về:


Xem cá trong sân bay Singapore:








Đi shopping ở Singapore:




Về quê nội, anh Sĩ, anh Tuấn Anh và anh Tịnh:


Công viên trước cửa nhà: