Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

Bài này ông viết và đăng hôm trước, nhưng không hiểu sao khi ông đọc lại thì không có trong danh sách bài đã đăng. Hôm nay ông viết lại

Dọa nhau: ông chỉ kể lại một việc không bình luận:  hồi ấy Ỉn mới chỉ 5 tuổi. Một lần, papi dọa phạt Ỉn vào phòng tối. Lập tức Ỉn dọa lại “từ này Ỉn không giúp papi việc gì nữa”. Thế là papi thôi không phạt nữa.

Chủ Nhật, ngày 09 tháng 3 năm 2014


Một minh chứng nhỏ cho những ý kiến của ông trước đây.

 Lần này sang ông thấy Ỉn có mấy tiến bộ: thứ nhất là về hình thể thì tất yếu là Ỉn lớn hơn. Về mặt nhận thức Ỉn cũng có những tiến bộ lớn. Ỉn bắt đầu có ý tứ hơn; đồng thời, cháu cũng lớn hơn trong cách cư xử. Tiến bộ đáng mừng nhất là Ỉn rất thích nghe đọc chuyện (chuyện cổ tích Việt nam…). Ỉn cũng chăm học hơn. Bây giờ papi chuẩn bị cho Ỉn cho Ỉn một góc học tập rất hiện đại (bằng công nghệ tin học), rất đàng hoàng. Ỉn rất thích nghe chuyện bằng tiếng đức (Ỉn có một máy quay CD và các loa do papi sắm cho). Gần đây  papi lại mua cho Ỉn một cây đàn piano. Thế là đời sống tinh thần của Ỉn – chí ít là theo ông nghĩ – rất tốt. Ông hy vọng trong tương lai sẽ được nghe Ỉn chơi đàn.

Ỉn cũng chịu khó học hơn trước. Bây giờ Ỉn làm các  phép cộng trừ đến 10 khá tốt. Theo mamie thì ở lớp Kindergarten, Ỉn đứng trong tốp đầu, phần lớn các chỉ số của Ỉn đều ở hàng thứ hai. Tiếng đức của Ỉn thì theo cô giáo là rất tốt. Ỉn chịu khó học giỏi toán thì sẽ có nhiều hứa hẹn cho cháu.

Như vậy là bài thơ ông làm chúc mừng sinh nhật lần thứ 6 của Ỉn đã có minh chứng ban đầu.

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 12 năm 2013


Ngày 11 tháng 9 năm 2013, nhân ngày sinh nhật lần thứ 6 của Nguyễn Võ Ngọc Linh, ông viết vài dòng (ông tạm gọi là thơ) như một món quà tặng cháu. Ông mong, và hơn thế: ông tin món quà này sẽ trở thành hiện thực.

Dự cảm một chân dung

 
Thân hình: nho nhỏ.

Dáng người: xinh xinh.

Trí tuệ : thông minh.

Lại đậm tình, đậm nghĩa.

 
Ông tin Linh thông minh.

Bởi

        cháu có khả năng:

                   quan sát nhanh,


                   tư duy rất lô gíc.

Cháu sở hữu:

                  một trí nhớ tuyệt vời.

Ông luôn nhớ, Ỉn ơi:

     câu VÌ SAO mà Linh luôn hỏi. 

 
Điều  ông trông đợi:

        là tính kiên trì,


        lòng ham học hỏi,

chìa khóa của thành công

Ông,

        Ông có niềm tin chắc chắn:

              Linh sẽ thỏa mãn ước mơ,

                       Của đại gia đình.

 
Ông

     ở xa,

              nhưng

     rất gần

(nhờ Internet)

Ông có thể theo chân Linh từng bước.

Biết, hàng ngày, mỗi tiến bộ của Linh.

 

Ông đã có. bước đầu, vài thí dụ.
Để
      mà tin, mà yêu quý cháu ông.

Để
     vẽ tiếp bức chân dung
                                  ông đang phác họa.

 
Ông mong

           và tin:

Linh sẽ cộng tác với ông.
Để
        hoàn thành bức chân dung tuyệt đẹp.

Dâng mẹ, cha
          nhân mỗi lần sinh nhật
  bằng
           một vài nét vẽ diệu kỳ.

 
 Khi Linh đặt nét vẽ cuối cùng.

Là niềm vui vỡ òa,
   của
       đại gia đình :

của ông, của bà,

của cha, của mẹ,

của chú, của dì

và của các em.

Có hạnh phúc nào lớn hơn cho mỗi chúng ta !    

Thứ Năm, ngày 01 tháng 8 năm 2013

Đón thượng khách

Bài này của ông ngoại viết trước khi Ỉn về vn nhưng lại bị lỡ mất chuyến bay, đành hẹn gặp lại ông bà ngoại tháng 11 này vậy:

Thượng khách đây là Ỉn. Ông nói thế vì từ khi biết Ỉn sắp cùng papi và mami về Việt nam thì bà luôn lo làm sao cho Ỉn phải có những ngày vui vẻ. Bà dàn xếp để Ỉn có thể nghe chim hót; bà lo xem mua cho Ỉn quả gì, quần áo gì. Và nhất là bà lo chuẩn bị các món ăn ngon để Ỉn thưởng thức. Bà lo đến mức hang ngày, cứ đến 11 g 30, giở có chương trình dạy nấu ăn là bà chăm chú nghe, lấy giấy bút ra để ghi các recettes. Bấy giở bà có một tập khá dày các recette. Bà còn tìm hiểu trước khả năng mua được thực phẩm tốt để bảo đảm an toàn bữa ăn cho Ỉn. Bà lo cả đôi dép đi trong nhà cho Ỉn. Ông thấy đón thương khách nhà nước chắc cũng chả có sự chuẩn bị chu đáo hơn thế. Ông đâm ghen với Ỉn.

Thứ Ba, ngày 14 tháng 5 năm 2013


Viết tiếp về những phát hiện về Ỉn

 

Hai điều say đây ông đã nhớ từ lâu, nhưng thứ nhất là do dạo này ông lười viết – đây là lý do chính – thứ hai là ông cũng bận lau nhà cửa nên nay phải hạ quyết tâm ghê ghớm mới ngồi viết được.

 

Ỉn có tư duy logic rất tốt. Nhẽ ra ông phải kể ra vài ví dụ, có điều lâu quá ông không nhớ được ý gì thật thuyết phục – cả nhà khi nghe Ỉn nói đều thừa nhận là Ỉn nói rất logic – nhưng điều này thì ông chắc như đinh đóng cột. Nhiều khi Ỉn tranh  luận (cãi) với ông, bà hay papi hoặc mami Ỉn giải thích rất logic.

 

Thứ hai là Ỉn có một câu hỏi thường trực là “vì sao”. Hễ nói với Ỉn một việc gì đó, lập tức Ỉn hỏi vỉ sao lại thế. Có nghĩa là Ỉn luôn muốn đi đến tận cùng của vấn đề.

 

Như vậy Ỉn có được những phẩm chất : quan sát nhanh, trí nhớ tốt, tư duy logic tốt

lại luôn đào sấu, suy nghĩ để nắm rõ vấn đề. Những phẩm chất này sẽ bảo đảm cho Ỉn học tốt, làm việc đầu óc tốt.

 

Còn một nhược điểm là Ỉn chưa kiên trì. Có lẽ đó là một nét tâm lý của trẻ em chăng. Ông không có kiến thức về tâm lý trẻ em, không nắm được quy luật phát triển tâm lý của trẻ em nên  không hiểu sau này Ỉn có thay đổi được không. Ông mong là lớn lên Ỉn sẽ có được tính kiên trì, và Ỉn sẽ luôn là một học sinh giỏi.

Hãy cứ tin thế đi.

 

Thứ Bảy, ngày 16 tháng 2 năm 2013

Ỉn đi trượt tuyết

Nhân dịp giáng sinh 2012 Ỉn được đi trượt tuyết 1 tuần ở Kühtai, Áo. Năm ngoái Ỉn chỉ dám đi schlitten (ván trượt) thôi, lần này papi cho Ỉn học lớp trượt tuyết hẳn hoi. Sau 3 ngày Ỉn đã trượt cơ bản được rồi, các cô gọi là động tác "pizza stück" (mẩu bánh pizza) có nghĩa là 2 chân lúc nào cũng phải chụm lại để phanh giống như một mẩu bánh pizza.

Thứ Bảy, ngày 02 tháng 2 năm 2013


             Những phát hiện thú vị 

          Trong blog của Ỉn, có một thời gian rất dài – hơn 6 tháng – không có bài viết nào; trong âm nhạc người ta gọi là nốt lặng hay khoảng lặng. Nhưng khoảng lặng này có lý do riêng của nó. Đó là thời kỳ ông sang Thụy sỹ sống cùng cả nhà Ỉn và nhà dì Mai (mà blog của Ỉn thì chỉ có ông viết bài mà thôi). Ông sống gần Ỉn 6 tháng; khi về Việt nam, ông lại phải khắc phục hậu quả của 6 tháng vắng mặt (phải lau bụi bậm, quét dọn nhà cửa) hơn nữa do dốt tin học nên mãi ông mới chuyển được về tiếng việt rồi cộng với sự lười biếng của ông nên hôm nay ông mới viết bài cho Ỉn.

          Có thể nói trong suốt thời gian sống ở Thụy sỹ, (nói có thể nói vì khoảng 2 thần đầu Ỉn chưa đi học mẫu giáo mà tiếng đức là Kindergarten) ông được đặc cách cử đón Ỉn từ trường về nhà dì Mai. Sống gần với Ỉn như vậy nên ông phát hiện ra nhiều điều mà ông thấy rất thù vị:

          Hôm bạn Linda đến Ỉn dắt bạn ấy vào giới thiệu với bà và giới thiệu bà với bạn ấy. Chứng kiến việc làm đó của một cô bé chưa đến 5 tuổi, ông thấy rất vui vì cháu tỏ ra rất chững chạc trong cách ứng xử. Ông tự hỏi mãi chắc nhà trẻ dạy cho cháu chăng hay khi đến nhà bạn cháu, các bạn cũng giới thiệu cháu với bố mẹ các bạn ấy rồi cháu bắt chước. Dù vì lý do gì thì ông cũng có quyền vui và tự hào với Ỉn.

          Ỉn có một thói quen rất tốt là khi sắp có bạn đến chơi, hoặc trước khi đến nhà bạn chơi bao giờ Ỉn cũng chuẩn bị quà – thường là một cái tranh do Ỉn tự vẽ - gói ghém cẩn thận để tặng bạn. Cái văn hóa sống đó rất cần được phát huy và ông tin là Ỉn sẽ giữ được vì ông thấy đó là việc làm rất tự nhiên của cháu, lại luôn được mamy và papy động viên.

          Ỉn có con mắt quan sát và phát hiện cái mới rất tốt. Ông kể một thí dụ: ở Thụy sỹ, làn đường dành cho người đi bộ được kẻ bằng sơn vàng còn ở

 Đức là sơn trắng (nếu ông nhớ không nhầm), khi mới sang đến thành phố gì ở Đức ông không nhớ nữa (hình như là Koten) Ỉn đã phát hiện ra ngay. Bên cạnh đó, Ỉn có trí nhớ rất tốt. Vì vậy ông vẫn có niền tin là sau này, Ỉn sẽ làm việc rất hiệu quả.

          Ông có nhiều phát hiện làm ông rất vui nhưng chưa nhớ hết. Ông sẽ viết từ từ mỗi khi ông nhớ lại.